Posted in Kaito x Shinichi

[Tiểu trinh thám…] Chương 8 (full)

NHÓC THÁM TỬ ĐÁNG YÊU CỦA TA
「NGÃ KHẢ ÁI ĐÍCH TIỂU TRINH THÁM」

Chắc tui tức chết với lũ VNPT và đồng bọn quá

CHƯƠNG 8:

“Ơ…vậy sao?” Hakuba Saguru không nén được thất vọng, “Vậy khi nào em đá hắn đi rồi thì đến tìm anh nhé?”

“Vâng ạ” Vậy cũng tốt, chỉ sợ đá mà tên kia không đi thôi… .

“Vậy anh đi trước nha bé…”

“Tạm biệt anh ạ…” Conan vẫy tay, may mà hắn không  nhận ra…

“Tạm biệt, bé gái thám tử. . . .”

“….”

“CLGT? rõ ràng đã phát hiện ra lâu rồi, còn lằng nhằng đùa giỡn mình như vậy?” Conan tức giận hừ một tiếng… .

“…” Tiểu trinh thám, chỉ sợ hắn ta là nhận ra em nên mới nói với em những lời như vậy. Xem ra tình địch của ta thật quá nhiều rồi, bây giờ trừ Ran Mori đã bỏ cuộc đi, thì vẫn còn cô nhóc bí ẩn ở nhà ông tiến sĩ, tên da đen ở Osaka, thiếu uý cảnh sát Sato, bây giờ lại muốn thêm tên Hakuba này nữa…

“Tiểu trinh thám, thật muốn đem em khoá lại cho rồi.” Chỉ muốn thuộc về một mình ta….

“Vậy thì anh sẽ không còn thích tôi nữa đâu..”Conan ngẩng đầu vẻ mặt khẳng định

Cũng đúng, thích tiểu trinh thám chính là vì sự kiêu ngạo, tự tin của cậu ấy, còn bởi vì sự dịu dàng hiếm hoi của cậu ấy….

“Đi thôi, tránh lại có thêm con kỳ đà nào bò đến…” Conan nhéo mặt Kaito, ý bảo anh bỏ cậu xuống . . .

“Tiểu trinh thám, muốn hun cái quá *^_^* .” Lời còn chưa dứt, gương mặt Kaito đã kề sát má Conan…

Cánh môi mềm đã chạm vào nhau, đầu lưỡi linh hoạt tiến nhập, va chạm vừa xảy ra, Conan đã lập tức đẩy ra cảnh báo

“Kaito, có người tới… .”

“Hả…” Liếc mắt một chút đã biết ngay đúng là có người đi đến, nhưng anh vẫn không rời đi gương mặt của Conan. Anh không sợ đó, anh là muốn người trên thiên hạ đều biết Conan là của anh …

“Kaito” Tiếng gọi như thét vang vọng toàn bộ Thuỷ tộc quán, cả người lẫn cá đều ong hết cả đầu… . .

“Aoko, sao cậu lại tới đây?” Kaito buông Conan ra. Hỏi ngược lại cũng là một cách để đào thoát trách nhiệm….

“Hakuba kêu tới… . Cậu sao lại… .” Nghe nói Kaito tới Thuỷ tộc quán, trong lòng đã rất bực bội rồi. Cái tên Kaito thấy cá là run bặt bặt kia sao lại có thể vào trong Thuỷ tộc quán, còn là cùng một nhóc con… Mà vừa rồi…rõ ràng là hôn môi như tình nhân… .

“Tớ…” Kaito ấp úng, mặc kệ làm sao, Aoko với anh mà nói, cũng giống như Ran với Conan… . Cho dù không phải là tình cảm yêu đương, nhưng cũng có một vị trí khó thay thế nổi… .

“Anh Kaito với em đang diễn kịch đó hihi ” Conan bước ra thay anh giải vây, nhưng sắc mặt Aoko vẫn xám xịt. . . . .

“Vậy hai anh chị cùng đi chơi với nhau đi, em phải về rồi.” Conan nhìn lên Kaito một chút rồi xoay người ly khai… Đã có bạn gái quan tâm anh đến vậy rồi, sao lại còn đi tán tỉnh cậu nữa? Cô gái kia cũng giống như Ran vậy, cậu đã làm Ran tổn thương, bây giờ không muốn tiếp tục tổn thương thêm người khác.

“Tiểu trinh thám…” Tâm Kaito đột nhiên đau nhói, bóng lưng tiểu trinh thám sao lại không nhìn rõ nữa rồi???Lần này để em bỏ đi, có khi nào về sau không cách nào gặp lại nữa? Ta…

Kaito sải một bước dài, vươn tay chụp tới, đem Conan ôm lại trong lòng. Lần này hai cánh tay anh bao thật chặt, Conan không thể giãy giụa mảy may… .

“Kuroba Kaito, anh phát diên gì vậy?”

“Em đang muốn cái gì? Em muốn bỏ ta đi có đúng hay không?” Con người ngốc nghếch trước đây bây giờ bỗng nhiên lại nhạy cảm như vậy…

“Tôi. . . . .”

“Em làm sao???”

“Anh đã coi tôi là cái gì đâu, nếu đã có một cô bạn quan tâm anh đến vậy, anh tốt nhất phải biết quý trọng đi, đừng có…ưm. . . .” Kaito, có người. . . . . Cái tên điên này… .

“Kai. . . . . Kaito…” Aoko không dám tin tưởng trừng mắt nhìn, cô sớm đã biết Kaito có rất nhiều chuyện giấu giếm cô, cũng biết trong lòng anh sớm đã có một người, thế nhưng, cô thực sự không ngờ, cư nhiên chỉ là một bé gái, một cô bé rõ ràng là học sinh lớp một thôi, “Cậu..cậu luyến đồng à..?”

“Không có.” Thương tiếc vuốt nhẹ gương mặt Conan. Quá mức xung động, tiểu trinh thám cư nhiên bất tỉnh rồi, khả năng là quá tức giận thôi, ha hả, nghĩ đến tiểu trinh thám mặt đỏ tai hồng liên tiếp trách cứ mình, trong lòng Kaito tự nhiên tuôn ra một cỗ hạnh phúc… .

“Thế nhưng cô ta…”

“Chỉ có thể nói rằng, tớ gặp người này không đúng lúc.” Nhưng không sao, chỉ là vấn đề thời gian thôi mà, anh có thể chờ được, đợi được tới một lúc nào đó…

“Tuy rằng cô ta bây giờ còn nhỏ, nhưng tớ tin tưởng, không bao lâu sau, cô ấy sẽ lớn trở lại.”

“Tớ không hiểu.” Aoko vẫn không ngừng nghi hoặc, thích một đứa bé vẫn là thích một đứa bé, cho dù sau này nó lớn lên, so với anh nó cũng là một đứa bé thôi mà…

“Cậu không cần hiểu, Aoko, tớ thích nó, đời này nhận định là thích nó . . . .” Nếu như mất đi cậu ta, anh không biết phải làm sao bây giờ…

“Kaito…” Cậu động chân tình với một đứa nhóc như vậy, như vậy…. còn tớ? Cho đến bây giờ, cậu đã từng để ý đến tớ, có từng nghĩ đến tớ chưa?

Cậu sao có thể nhẫn tâm trước mặt tớ nói ra rằng cậu không thể mất đi nó????

Bại dưới một cô nhóc như vậy làm sao cam tâm? ?

Aoko kinh hãi xanh cả mặt, làm cho Kaito không khỏi lo lắng, “Cậu không sao chứ, Aoko. . . .”

“Tớ không sao, tớ đi trước…” Aoko nhìn thoáng qua người trong lòng Kaito, nhưng phát hiện tóc giả của cô ta lung lay sắp rớt, “Đầu tóc của cô ấy…”

“A, tiểu trinh thám….” Kaito nhìn lại, đưa tay kéo chỉnh lại mớ tóc giả, thành thật mà nói, anh vẫn thích bộ dạng lanh băng của tiểu trinh thám hơn

“Là bé trai?”

“Đúng” Như thế này cũng có cái tốt, đổi lại bộ dạng thật của Conan cho rồi, phiền phức tiểu trinh thám cả buổi rồi…

Aoko đột nhiên xoay người bỏ đi, không được, cô không thể tiếp tục nhìn nữa, ánh mắt Kaito làm trong lòng cô tan nát, cô biết thằng bé kia, cô đã từng nghe ba mình nhắc qua….

“Tức chết ta rồi, tên Kaitou KID lại chạy mất rồiiiiiiiiii ”

“Nhưng đồ vẫn chưa bị lấy đi mà? Kaitou KID đã thất thủ rồi, ba còn tức giận gì nữa?”

“Nhưng vấn đề là kẻ đoạt lại viên ngọc lại là một học sinh tiểu học, tức chết ta rồiiiii… . Mặt mũi thanh tra cảnh sát còn để ở đâu nữa…”

Nghe ba nói thế, cô cũng hiếu kỳ không ít, thật muốn nhìn xem nhóc con kia là người như thế nào, sao có thể làm cho KID thất thủ liên tiếp như vậy….

Cho nên sau đó cô đi tìm những bài báo về cậu nhóc ấy, thiên địch của KID, còn cầm xem trước mặt Kaito, còn cười nhạo Kaito một chút.Tên ngốc này thần tượng Kaitou KID như vậy, mà hắn lại thua bởi một đứa trẻ con. Thế nhưng, Kaito lần đầu tiên không hề phản bác lại cô, thái độ một mực chấp nhận sự thật…

“Tiểu trinh thám, tiểu Shinichi, tiểu Conan, em tỉnh lại mau, còn không chịu tỉnh lại ta hôn em đến chết luôn, khỏi cần ngất nữa. . . . .”

“Xéo ngay.” Cảm giác được Kaito đang áp sát người tới muốn táy máy thật, Conan lập tức mở mắt ra, lùi về sau hai ba bước.

“Sao anh biết tôi tỉnh rồi?”

“Lông mi của em run run kìa .”

“Xạo sự, run hồi nào…” Conan mặt đỏ tới mang tai, hôm nay là cái ngày chết tiệt gì, không chỉ bị hôn trước mặt người khác, bây giờ còn ngất queo thế này bên cạnh hắn, thật quá mạo hiểm rồi…

“Tiểu trinh thám, cả ngày hôm nay thật xứng đáng quá đi ~~~”

“Nhảm, cả ngày chả làm được khỉ khô gì,  xứng đáng cái *beep*, có mỗi cái Thuỷ tộc quán mà cũng chưa có xem cho hết, toàn dính chuyện tào lao không…”

“Nhưng tiểu trinh thám cả ngày hôm nay một khắc cũng không rời xa ta…Như vậy là xứng đáng” Kaito ôm lấy Conan, trong mắt có vài phần thất lạc… .

“Kaito…” Conan quay lại cũng định Kaito, nhưng nhìn thấy cánh tay con nít nhỏ xíu của mình, lại bất đắc dĩ thở dài……

“Tôi trước giờ đều bên anh, không phải sao?” Conan nhếch khóe miệng, cũng tự tin như lúc cậu phá án, “Tôi chưa từng nói ra lời, nhưng tôi nghĩ, trong lòng anh hẳn tự hiểu được? Tâm ý…”

“Ta biết, tiểu trinh thám trong lòng có ta, ta biết. . . . .” Thế nhưng vị trí lại nhỏ bé, trong lòng tiểu trinh thám còn có thật nhiều người khác nữa, thật nhiều chuyện khác nữa

“Vậy anh còn muốn sao nữa?”

“Người ta là muốn được cùng em quang minh chính đại tay trong tay đi dạo …” Kaito buông Conan ra, để cho cậu thấy được rõ ràng uỷ khuất trong mắt anh…

“Tôi lúc đó không phải đã cùng anh quang minh chính đại đi dạo phố sao? Còn bị anh ôm vào trong ngực… . .”

“… .”

“Em thực sự là một tế bào lãng mạn cũng không có.” Kaito bất đắc dĩ gục đầu, được rồi, đây là tiểu trinh thám của anh, thật muốn cho nhóc ấy… . Nhưng mà không được… .

“Em tới khi nào mới về lại hình dạng cũ?”

“Sao mà về được?”

“Nhưng thuốc của cô gái kia… .”

“Chỉ là bản chưa hoàn thiện, tác dụng phụ rất lớn, không thể tuỳ ý thử đâu…”

“Nhưng như vậy ta không thể làm việc mình muốn làm được.” Kaito tham lam khẽ liếm vành tai của Conan . . . .

“Anh…” Conan che tai lại rút lui ba bước…”Tôi còn nghĩ bây giờ có thuốc cũng không dám trở về đâu… .”

Một con lang trước mặt vậy ai mà dám cả gan treo thit tươi ra chứ….

Nói xong không thèm để ý tới vẻ mặt ai oán của Kaito, một bước đi thẳng… Hờ hờ, thế là hết một ngày, ta thoát rồi~~~~

Advertisements

Tác giả:

KidShin Fanfiction Blog https://midnightchildren.wordpress.com/

7 thoughts on “[Tiểu trinh thám…] Chương 8 (full)

Đọc fic bất comt phi quân tử nha mấy bạn~~ (^^ゞ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s