Posted in Kaito x Shinichi

[Tiểu trinh thám…] Chương 17 [p1]

NHÓC THÁM TỬ ĐÁNG YÊU CỦA TA
「NGÃ KHẢ ÁI ĐÍCH TIỂU TRINH THÁM」

CHƯƠNG 17 PHẦN 1:

“Ta nói, Kaito, mắc mớ gì mà phải lội đến chỗ này vậy?” Conan cau mày, nhìn căn nhà nhỏ bên ngoài quấn đầy dây leo, lần trước là Tường Vi quán, lần này lại là cái giống gì đây? Dây leo quán à?….

Mà không biết, dây leo thì có tượng trưng cho cái gì không nhỉ….?

“Có sao đâu, tiểu trinh thám, em không thấy ở đây rất có không khí sao?” Dây leo xanh sẫm quấn dày đặc quanh các phòng ốc, làm cho cả gian nhà có vẻ âm trầm, dị thường ma quái. Ở đây rất thích hợp hẹn hò với tiểu trinh thám, hơn nữa tuyệt đối sẽ không có người đến quấy rầy bọn họ.

“Có, có không khí chết chóc ấy, chỗ này mà làm nơi sát nhân gây án thì còn gì bằng…” Conan gật đầu, lần này trường cho nghỉ vài ngày, phiêu lưu ở đây cũng không tồi, không cần phải đóng giả trẻ con hay đọc theo mấy bài học ngu ngốc trong trường khiến tâm tình thật thoải mái…

“Tiểu trinh thám, chúng ta rốt cục cũng có thời gian bên nhau rồi…” Kaito ôm Conan vào trong lòng, và mỗi lần nghĩ tới cơ thể nhỏ xíu của Conan, anh lại tiếp tục nghi vấn, “Tiểu trinh thám, em thực sự không có cách nào khôi phục hình dạng sao?” Chỉ có khôi phục hình dạng trước đây, anh mới….

“Kaito, lại suy nghĩ qua cái gì rồi?” Ánh mắt của Kaito làm Conan có loại cảm giác giống như đang bị tháo hết y phục.

“Không có gì.”

“Anh có phải cảm thấy… chúng ta gặp nhau là một sai lầm không?”

“Gặp tôi lúc còn là Shinichi thì còn tốt hơn, đúng không?”

“Tiểu trinh thám, có chuyện này tôi phải nói rõ ràng với em, tôi đích xác là rất tiếc vì không gặp em sớm một chút, thế nhưng tôi cho tới bây giờ cũng không cảm thấy gặp em là một sai lầm. Có thể quen biết được em, là hạnh phúc của tôi”

Ánh mắt Kaito rất nghiêm túc, làm Conan có loại cảm giác hít thở không thông, cậu biết Kaito thích cậu, nhưng cậu không biết bản thân có gì lại làm cho Kaito thích? Nếu là trí tuệ, thì Hakuba cũng không thua kém cậu quá nhiều, nếu là thân xác, bên người anh còn thiếu mỹ nam mỹ nữ sao? Như Ma Điền Ưu Tử hoa khôi của lớp, cậu từng được lĩnh hội qua nhan sắc của cô nàng, hay Akako nào đó còn xinh hơn cả Ưu Tử, khiến cô ta phải ganh tỵ… Nếu chỉ thích nam nhân, Hakuba bên cạnh anh, cũng tính là một mỹ nam hiếm có…

“Tiểu trinh thám, em đang suy nghĩ cái gì?”

“Tôi đang nghĩ xem anh thích cái gì ở tôi vậy….” Còn chưa có nói xong, Conan đã thấy gương mặt Kaito tiến đến thật gần…

Lúc đầu lưỡi linh xảo tiến vào bá chiếm, Conan vẫn còn giữ ý định muốn khước từ, thế nhưng dần dần, toàn bộ thân thể đều đã nhuyễn xuống, tùy ý để cho Kaito ôm lấy, định đưa vào phòng ngủ…

Chờ một chút, Conan trong lòng kêu gào, tôi còn đang là con nít mà, mới có bảy tuổi mà… Nhưng miệng vẫn đang bị hôn, không thể nói lên được

Thấy Conan bộ dạng sắp ngất đi, Kaito cuối cùng cũng thả ra, thoả mãn nhìn thấy đôi môi sưng đỏ và gương mặt phiếm hồng của cậu, tiểu trinh thám, thật là quá mê người rồi….

“Tiểu trinh thám, tôi không nhịn được….”

“Không thể, tuyệt đối không thể!!!!!!!!!!!” Chuyện khác không nói, nhưng hiện tại thân thể này căn bản chịu không nổi đâu!!

“Tối nay ôm ngủ chung đi mà…”

“Anh kiềm chế được không đó?”

“………..” Một câu nói đã nói toạc ra nỗi lòng khó nói thành lời của Kaito. Người ta đã nhịn mà tiểu trinh thám em còn ráng khơi nữa…. Đêm khuya nhân tĩnh, cô nam quả nữ, à, không, cô nam quả nam, thế nào cũng củi khô lửa bốc, xác thực sẽ có cháy lớn cho mà xem…

“Được rồi, tôi ngủ ở sát vách là được chứ gì.” Conan chỉ vào một căn phòng sát vách. Nơi này hẻo lánh như vậy, tên Kaito sao lại biết được đưa cậu tới đây thế không biết…

“Ờ…” Bất đắc dĩ, Kaito cũng phải gật đầu đồng ý để Conan đi qua phòng bên.

Conan quay đầu lại nhìn thấy ánh mắt Kaito vô cùng phức tạp, nhưng Kaito không phát hiện bản thân đang bị “tia”, vẫn đang chìm vào suy nghĩ nội tâm của mình

Kaito, người anh thích là Kudo Shinichi, đã teo nhỏ thành Conan này rồi. Anh có lấy cả đời để mong đợi, còn có giá trị gì….?

Nếu như cậu còn có thể trở lại, Kaito có thể đợi bao lâu? ?

Đột nhiên cảm thấy có chút đau buồn, Conan thật muốn hỏi thử Kaito xem, nhưng cuối cùng vẫn không thể mở miệng, chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, đi về phòng riêng của mình. Cách nhau cự ly của một cánh cửa thôi, nhưng phảng phất như trăm sông ngàn núi…

Một đêm trằn trọc trong lòng….

Ánh nắng sáng muộn len qua tầng tầng cây lá, chiếu lên gương mặt đang ngủ say, Conan dụi mắt, lim dim tỉnh dậy

“Chói quá” Nắng hắt vào mắt Conan khiến cậu than một tiếng rồi nhắm nghiền lại, lập tức cảm thấy có một bóng người bước nhanh tới, đem rèm cửa sổ thả ra chắn lại nắng gắt

“Kaito, sao anh trong phòng tôi?”

“Tôi..tôi tới xem em tỉnh hay chưa, tôi còn làm điểm tâm…” Kaito cười cười, cười đến có chút chột dạ, anh không dám nói cho tiểu trinh thám, từ lúc trời vừa sáng sớm, anh đã qua phòng cậu rồi, không làm bất cứ chuyện gì cả, nhưng nhìn gương mặt cậu ngủ say, trong lòng anh có loại cảm giác rất ngọt ngào, không bị day dứt như khi xa cậu.

Thế nhưng tiểu trinh thám tựa hồ ngủ không ngon, lông mày cứ liên tục nhíu lại, chẳng lẽ là ác mộng??

“Hôm qua ngủ ngon giấc không?”

“Tạm” Conan tung chăn ra, mặc lại quần áo, áo sơ mi trắng, áo khoác xanh, nơ đổi giọng…

Vẫn là tiểu trinh thám của ta khả ái, Kaito hài lòng, cứ nghĩ tới con người xuất sắc trước mặt là người yêu của mình, anh lại thấy vui phơi phới.

“Kaito, hôm nay chúng ta làm gì?”

“Hở…ơ… Không biết.”

“…………..”

“Tôi lúc đó chỉ nghĩ muốn được yên ổn ở bên em thôi, hai người cùng một chỗ, đâu dám mong được bên nhau lâu như thế, nên mới tuỳ tiện tìm cái nơi hẻo lánh quái gở này, nói thiệt, tôi cũng không biết ở đâu ra cái khu kì lạ này nữa…Ha ha…” Kaito ấp úng nói dông dài rồi lại cười ngu…

Không biết nói gì, Conan triệt để á khẩu, ai đó nói cho cậu một lời công đạo, tên này thật là Kaitou KID chấn động giới cảnh sát không vậy?

“Reng reng reng…” Đang lúc Conan chuẩn bị ăn cao lương mỹ vị do Kaito vì cậu mà chuẩn bị sáng giờ, chuông cửa ại reo lớn, Kaito quay đầu, liếc cái cửa một cái, rồi lại bơ hẳn.

Quay đầu trở về thì tiếp ngay ánh nhìn nghi hoặc của Conan

“Sao không ra mở cửa? ?”

“Nhất định là ảo giác, ở đây hẻo lánh thế này, sao lại có người tới?”

“Reng reng reng” Chuông cửa ại réo dồn

“Kaito, anh xác định đây là ảo giác? ?”

“Aizzz” bất đắc dĩ thở dài, Kaito uể oải đứng lên, mất nết thật, cư nhiên lại phá buổi hẹn hò của anh cùng tiểu trinh thám

“Kuroba Kaito, cậu tới đây làm cái gì?” Cửa vừa mở, giọng của Aoko đã oang oang chấn động ngôi nhà

Nghe được giọng nói khác quen quen, Conan đứng lên ghế nhìn ra. Là cô gái hôm trước… Còn có thêm….

“Aoko, Hakuba, Akako, thế nào lại kéo cả gia phả đến vậy?????????” Càng nhìn đám người, Kaito càng kìm không được bực mình, ở đâu lại xuất hiện thêm nhiều người nữa rồi!!!

Advertisements

Tác giả:

KidShin Fanfiction Blog https://midnightchildren.wordpress.com/

3 thoughts on “[Tiểu trinh thám…] Chương 17 [p1]

Đọc fic bất comt phi quân tử nha mấy bạn~~ (^^ゞ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s