Posted in Kaito x Shinichi

[Tiểu trinh thám…] Chương 18 [p2 & 3]

NHÓC THÁM TỬ ĐÁNG YÊU CỦA TA
「NGÃ KHẢ ÁI ĐÍCH TIỂU TRINH THÁM」

Đăng một lượt hai phần nhìn cho nó dài dài, đọc cho dã. Chương 18 này tới hơn bốn nghìn từ nên 3 phần lận.

CHƯƠNG 18 PHẦN 2, 3:

Conan cắm đầu cắm cổ lủi nhanh vào rừng, trong ngực không ngừng phát hoả hừng hực, cảnh tượng vừa rồi làm cậu không thể nào bình tĩnh được, chết tiệt tên Kaito, chết tiệt Akako, chết tiệt chính cậu!!!!

Chạy đến mệt rồi, Conan ngồi sụp xuống một gốc cây, trong mắt cứ long lanh nhãn lệ

Sắc trời dần dần tối sầm, Conan cứ ngồi mãi dưới gốc cây đó, ngơ ngẩn mà nhìn trời. Cậu không muốn quay về căn nhà đó, không muốn nhìn thấy bọn họ….

“Tiểu trinh thám, tiểu trinh thám!!!!!!!!!” Một tiếng lại một tiếng gọi dồn dập khiến Conan bừng tỉnh, là Kaito, thế nhưng hiện tại bộ dạng cậu thê thảm như thế này, còn mặt mũi nào nhìn mặt ai? Conan tháo xuống kính mắt, lấy tay quẹt những giọt nước mắt đã không hề kiềm chế mà tuôn ra nãy giờ….

“Rốt cục tìm được em rồi.” Kaito mạnh mẽ vươn tay đem Conan ôm chặt vào lòng, tảng đá lớn trong lòng anh nãy giờ như đã rơi xuống. Đến khi nhìn thấy cặp mắt hồng hồng của Conan, lòng anh đột nhiên đông lại

“Kaito.” Conan tựa đầu trong lòng anh cất tiếng, “Hay là chúng ta……..”

“Tiểu trinh thám, chúng ta tuyệt đối sẽ không chia tay, chuyện vừa rồi tôi muốn giải thích, tôi đối với Akako không có bất luận tình ý gì hết, chỉ là đùa giỡn cho vui thôi, bản thân cô ta cũng còn biết mà, cho nên…”

“Tôi biết ”

“…cho nên, em nghìn vạn lần không nên … hả, em nói biết cái gì ? ?” Kaito nắm vai Conan, để cậu nhìn thẳng vào đôi mắt anh “Nếu biết, sao em còn….” còn chạy trốn nhanh như vậy, làm anh bị hù chết rồi

“Điều cơ bản nhất của thám tử chính là mọi việc đều phải có chứng cứ rõ ràng, có đôi khi điều mắt thấy chưa hẳn đã là sự thật, nếu đã không có chứng cứ rồi, thì vô luận mắt có nhìn thấy gì, đều không thể tin là thật” Mà cậu vẫn là một thám tử tài ba, sẽ không giống nữ nhi thường tình, chỉ dựa vào một phân cảnh nhỏ như vậy mà đi hoài nghi Kaito phản bội cậu

“Vậy? ?”

“Tôi là giận chính mình” Chẳng vì sao cả, trong bụng tự nhiên nổi giận không nguôi, mà lại không phải giận những người khác, là giận chính mình, giận mình vì sao lại phải trở thành bộ dạng chật vật ghen tuông này chỉ vì một người, vì sao lại phải lưu tâm tới kẻ trăng hoa nào đó như vậy?

“Tiểu trinh thám.” Nhìn đôi mắt Conan tựa hồ như lại muốn rơi nước mắt, Kaito đưa ngón tay lau lau quanh vành mắt, hạ xuống mí mắt một nụ hôn nhẹ….

“Kaito.” Conan nhất thời xấu hổ đỏ mặt, ở đây dù sao cũng là giữa trời giữa đất, thanh thiên bạch nhật a

“Tiểu trinh thám, câu hỏi hôm qua, tôi đã có đáp án, thành thật mà nói, tôi cũng không biết mình là yêu Kudo Shinichi hay Edogawa Conan, thế nhưng tôi biết, người tôi yêu là cậu, thích cũng là cậu, muốn cũng là cậu, mặc kệ là Shinichi hay là Conan, giờ phút này người trước mặt tôi chính là người tôi thích nhất….”

“Cho nên, đừng đẩy tôi ra ngoài, để tôi ôm cậu ngủ một đêm, cho dù kiềm chế khó chịu đến thức trắng, tôi cũng nguyện ý….” Chí ít anh có thể nhìn dung nhan tiểu trinh thám lúc ngủ…

“Kaito, thật quyết định vậy à?”

“Ừ” đến chết không đổi

“Tôi cũng quyết định rồi, nếu như sau này anh muốn rời khỏi tôi, tôi cũng sẽ không cho phép, dùng dây cột hẳn anh vào bên người của tôi” Conan cao ngạo ngẩng đầu, đúng vậy, nghĩ nhiều như vậy làm gì, cậu là thám tử danh tiếng toàn quốc mà, lúc này đây, sao lại vì tự trách mà trốn tránh chứ?

“Không sai, đây mới là tiểu trinh thám mà tôi thích.” Cao cao tại thượng như vậy, tự tin như vậy, rồi lại ôn nhu khả ái như vậy….”Em cột tôi cả đời càng tốt”

Quái đạo vốn không dễ dàng hứa hẹn, một ngày đã hứa hẹn, đó là chuyện của cả một đời….

Thám tử cũng không dễ dàng nói lời yêu, một ngày mở miệng, đó là thiên trường địa cửu thề nguyền

¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤

“Mấy người đi đâu nãy giờ =_=” Thấy Kaito mất tích một đêm nay đã trở về, tim Aoko rốt cục bình yên trở lại, “A, còn tiểu quỷ kia nữa?”

“Nó đang mệt” Kaito dùng khẩu hình ý bảo Aoko nhỏ giọng lại, tiểu trinh thám tựa hồ có chút mệt mỏi, đã ngủ trên tay anh rồi

“Xem ra, cậu giải quyết vấn đề cũng thuận lợi quá nhỉ, chắc không cần hỏi gì thêm đâu ha?”

“Nhờ phúc của cậu, đã thuận lợi giải quyết hết rồi, bất quá, Akako, tớ lại nghĩ cậu đang vô cùng thất vọng đó.”

“Cùng là một người thích cậu mà nói, giải quyết được tình địch đương nhiên là rất vui mừng, nhưng bây giờ tình địch đã trở về, tôi đương nhiên là phải thất vọng rồi ” Tựa hồ rất muốn biểu đạt rằng mình đang đau buồn, Akako chau mày, hai mắt rưng rưng, làm cho người ta thấy tội nghiệp

“…………..” Thích tôi? Mà sao trước giờ tôi không bao giờ có cảm giác là cô ấy thích tôi thật sự vậy? ? Cảm thấy giống như là đang đóng kịch muốn trêu đùa với tôi thì có…. Kaito bĩu môi, ôm Conan trở về phòng

“Kaito, chúng ta nói chuyện được không?” Theo Kaito đi vào phòng, thần tình trên mặt Aoko rất uất ức. Kaito từ đầu tới cuối cứ coi cô như không khí

“Cậu muốn nói gì?” Đem Conan đặt ở trên giường, cẩn thận tỉ mỉ đắp chăn cho cậu, rồi mới xoay người đối mặt Aoko.

“Cậu với nó…là thật à?”

“Đương nhiên.” Vấn đề này anh lần trước cũng đã nói thẳng rồi

“Thế nhưng nó là con nít?” Không chỉ là một đứa con trai, mà còn là con nít ranh 7 tuổi cơ mà. Bại dưới tay một tiểu quỷ như vậy…cô thật…rất không cam lòng

“Aoko, tớ có thể nói cậu quan tâm nhiều như vậy là vì cậu cũng thích tớ rồi không?” Kaito nói lánh đi, bọn họ từ nhỏ cùng nhau lớn lên, Aoko thích anh cũng đâu có lý do gì, cũng là thích từ nhỏ, đâu có đợi anh trở thành một nam nhân đẹp trai có tài như hôm nay mới thích đâu

“Đừng nói giỡn.”

“Nếu không phải thích tớ, như vậy vì sao bài xích tiểu trinh thám.” Nghiêm túc mà nói, nếu Aoko không thích anh thì sẽ không liên quan tới tiểu trinh thám chứ…

“Kaito, tớ là thay cô Kuroba mẹ cậu mà xót giùm, cậu cũng biết, mẹ cậu cô ấy”

“Đối với mẹ, tớ chỉ có thể nói xin lỗi.” Nghĩ đến dáng vẻ phẫn nộ của bà lần trước, Kaito không khỏi rùng mình, “Bây giờ tớ không quay về được, cậu thay tớ chăm sóc bà, thuận tiện nói với bà tớ muốn chuyển tới học Cao trung y dược”

“Kaito, nó rốt cuộc có cái gì tốt?” Cậu rõ ràng là hợp với bộ dạng cà lơ phất phơ ngày thường, và vẫn luôn nên như vậy hơn. Bây giờ lại trở thành bộ dạng ôn nhu chăm sóc như vậy, nghiêm túc như vậy, thật không thích hợp, không thích hợp!!!! “Ở bên cạnh nó cậu không hạnh phúc đâu!”

“No no….” Kaito khoát khoát tay, “Vốn tiểu trinh thám đã khiến nhiều người yêu thích rồi, không phải mình tớ đâu” Nếu không như vậy, thì sao anh lại có nhiều tình địch như bây giờ? Một người lại một người khó chơi, một người lại một người lợi hại…

“Hơn nữa mục tiêu của tớ là muốn nó hạnh phúc….” Muốn nước mắt và thống khổ từ nay về sau rời xa cậu, muốn cậu có thể vĩnh viễn lộ ra tươi cười tự tin như vậy, vậy thì anh cũng sẽ hạnh phúc. Nếu như thế giới anh đột nhiên thiếu mất tiểu trinh thám, ai biết được anh sẽ làm ra chuyện gì

“Kaito” sao trong mắt đột nhiên lại có sát ý? Ánh mắt giận dữ như vậy? Thấy Kaito trong nháy mắt đột nhiên nổi giận trông vô cùng dữ tợn, Aoko không khỏi lui về phía sau một bước, người này, là Kaito sao? ?

“Aoko, cậu làm sao vậy?” Từ trong tưởng tượng phục hồi tinh thần lại, Kaito liền thấy Aoko vẻ mặt e ngại lùi xa anh ra, anh nghi hoặc đứng chôn chân một lúc, lại thấy Aoko trong nháy mắt tiến tới nắm chặt áo anh, tựa đầu lên trên bờ vai anh mà rưng rức

“Kaito, Kaito.” Đừng thay đổi, cậu không thể biến đổi thành bộ dạng bệnh hoạn kia được, Kaito mà cô thích luôn mang theo dáng tươi cười vô tư lự, nghịch ngợm phá phách, Kaito mà cô thích luôn luôn dùng ngữ khí như không quan tâm mà thật ra rất dịu dàng để hỏi cô “Aoko, làm sao vậy? ?”

“Aoko.” Rất muốn lui về phía sau, tiểu trinh thám đang ở đây, vạn nhất cậu tỉnh lại…. A, tiểu trinh thám, không phải đâu!!!!!! Quay lại thì gặp ngay biểu tình tự tiếu phi tiếu của Conan, thân thể Kaito phút chốc cứng đơ

“Các anh chị đang làm gì trong phòng riêng em vậy?” Conan buồn cười nhìn thần tình thảm đạm của Kaito. Ngày hôm nay thực sự là hiếm có, cư nhiên có thể thấy được nhiều biến đổi thần sắc trên mặt Kaitou KID như vậy

“Tiểu trinh thám, em nghe tôi giải thích.”

“Chị Aoko.”

“Hả? ?”

“Dù em không muốn nói đâu, nhưng mà Kaito là của em rồi, nhưng ý muốn độc chiếm của em không có quá mạnh đâu, em không cấm ảnh chơi với bạn gái khác mà, chị lo gì…”, Nói đến đây, Conan nhấn mạnh chữ bạn gái, ý tứ chính là Aoko đúng là bạn-là-con-gái, có thể tuỳ tiện kết giao, không cấm, nhưng đừng mơ mà thành “bạn gái” của Kaito nhé.

“Tiểu quỷ.” Thực sự là buồn cười thật, cô cư nhiên bị một thằng nhóc thế này uy hiếp, nhưng nó tưởng tuyên cáo công khai lồ lộ như vậy thì cô sẽ rút lui sao? Bớt giỡn, Nakamori Aoko cô là thanh mai trúc mã của Kaito, sao có thể tầm thường như nữ nhân khác?

“Chị Aoko, tuy rằng em nhỏ tuổi hơn chị, nhưng cứ gọi người khác là tiểu quỷ ghe bất lịch sự lắm ạ” Conan cười cười với cô ta, vừa là lễ phép, vừa là ngấm ngầm sửa lưng

“Tiểu trinh thám, em lợi hại quá” Kaito nếu không có Aoko ở đây, chắc đã đem tiểu trinh thám ôm chầm hun mấy phát rồi. Ủa mà lần trước Aoko cũng thấy rồi mà, thêm lần này nữa cũng đâu có sao…

“Ê, đang có người mà” Biết được Kaito đang nghĩ gì, Conan lập tức muốn tránh nhưng đã không còn kịp

Sao lại như vậy được? ?

Nhưng mà cũng tốt, để cho Aoko triệt để hết hy vọng cũng tốt. Nghĩ như vậy, Conan cũng bình thản đáp lại nụ hôn

“Ghê tởm, ghê tởm, ghê tởm!!!!!” Aoko vịn thành giường khóc ào ào, vì sao Kaito lại đối đãi cô như vậy…

“Nakamori-san” Tiếng gọi của Akako vang lên, Aoko cấp tốc lau nước mắt rồi chạy ra

“Akako, có chuyện gì sao?”

“Sao cậu buồn vậy?”

“Lời nói đã vô ích rồi, người mình thích bị người khác đoạt đi rồi, sao không buồn được? ?” Nhất là bọn họ còn trước mặt mình khoa trương ra, mà cảm giác, nếu như tiểu quỷ kia không ngăn cản, Kaito không hết sức kiềm chế, thì sợ là cảnh đó còn diễn ra dài dài hàng ngày nữa kìa…

Thật tức chết cô mà…

“Cậu thì không buồn sao?” Cô nhớ Akako hình như không phải cũng thích Kaito sao? Tuy rằng cô luôn nói với cậu ấy những điều kỳ quái, nhưng cô ta rõ ràng là cũng thích cậu ấy…

“Ừ, cũng có” Akako gật đầu.

“Thật sao?” Vì sao cô không thấy Akako buồn một chút nào hết vậy, trái lại hình như là có chút hả hê nữa, “Sao tớ vẫn thấy cậu vui nhiều hơn buồn vậy?” Thực sự, khoé miệng cô ta đang cong lên kìa

“Không, tớ rất buồn, thật đấy.” Chỉ là bây giờ có mặt ủ mày chau thì cũng vô dụng, chi bằng làm ngơ quên đi, “Hơn nữa quái đạo lại đi thích thám tử, thật là chuyện chọc cười thiên hạ” Thế cuối cùng là thám tử buông tha không đuổi theo trộm nữa, hay trộm cắp sẽ cải tà quy chính, về sau không tái phạm?

Cô thật sự rất hiếu kỳ, bất quá hiện tại có vẻ Kaito đang chịu thiệt, còn tiểu trinh thám kia ở thế thượng phong

“Akako” Aoko có chút khó hiểu, cái gì quái đạo, rồi còn thám tử? ?

“Từ từ cậu sẽ hiểu thôi” Nói xong, Akako xoay người ly khai.

“Chờ một chút, vậy cậu gọi tớ làm gì” Không lẽ rảnh quá, chỉ muốn tới hiếu kỳ?

“Tớ chỉ đến để xem cậu thế nào thôi.”

“………..”

Quả nhiên là vì rảnh thật??

“Tiểu trinh thám, tiểu trinh thám, hôm nay ra hồ chơi không” Hôm qua anh đi thị sát xung quanh đã phát hiện một cái hồ rất đẹp, phong cảnh thoải mái thoáng mát, dùng để thư giãn thì không gì bằng. Hôm nay nếu có thể rủ tiểu trinh thám ra đó, hai người sẽ ngồi cạnh nhau bên hồ, nói chuyện, tiểu trinh thám sẽ tựa vào người anh, sau đó…

“Nhưng trong hồ không chừng có cá đó, anh không phải sợ cá sao?”

“Mình chỉ ngồi bên hồ thôi mà” Vừa nghe tới cá thì khí thế Kaito lập tức giảm hạ, câu nói ra chỉ còn mang uỷ khuất yếu xìu. Vì sao khung cảnh nên thơ như vậy luôn tồn tại cái thứ sinh vật mất nết như con cá a…?

“Nhưng mà ngồi bên hồ…thứ tiểu khiển hay nhất là câu cá, hay mình đi câu cá đi?” Không rõ tại sao Conan lại thích cái loài vật này như thế, vừa bổ dưỡng vừa đa dạng….

“What?? Câu cá? ?” Không phải chứ, lời mời ngọt ngào sao lại thành ác mộng rồi.

“Anh sợ?”

“Sợ cái gì mà sợ, có gì đáng sợ, được rồi, đi câu cá!” Lần trước đã từng nhảy xuống biển cứu tiểu trinh thám rồi, huống chi, chỉ là cầm cần câu chờ con cá mắc câu? ? Chỉ cần tiểu trinh thám ở bên cạnh, anh tin tưởng mình nhất định khắc phục được!!

“Các người muốn đi câu cá à? ?” Hakuba từ đâu trờ tới, làm tâm tình Kaito lập tức đổ ngược

“Đúng vậy, cùng đi không?” Conan ngẩng đầu, “Chị Aoko, chị Akako hai người muốn đi không?”

“Không” Qua bên kia làm gì, nhìn hai người ân ái à?

“Cùng đi đi, mọi người đều đi thì vui hơn” Hakuba tự nhiên mời, Aoko đi, cô mới cuốn lấy Kaito, như vậy anh có thể cùng Conan tâm sự nhiều điều

“Nhưng mà….”

“Nakamori-san, cậu cứ chịu thua như vậy sao?”

“Akako? ?”

“Thật làm tớ thất vọng quá, ba cậu theo Kaitou KID bao nhiêu năm cũng không bắt được, bây giờ đời con như cậu lại tiếp tục theo đuổi người thất bại, haizzz”

“Akako?” Như vậy thật không đáng tức sao? Không lẽ là ý nói dòng họ mình làm cái gì cũng thua bại? Mà nghĩ lại, cho dù không thể thay đổi suy nghĩ của Kaito, nhưng cứ như vậy bó tay chịu thua, thật là không cam tâm

Nhìn biểu tình của Aoko thay đổi thất thường, Akako tươi cười thoả mãn, đã khích được như vậy, một lát chắc hẳn có kịch hay mà xem, thật làm cô phấn chấn quá đi

Kaitou KID, để ta xem ngươi xoay sở thế nào giữa ái nhân và thanh mai trúc mã của ngươi a, có thành thạo dễ dàng vượt qua như lúc ngươi đi ăn trộm hay không

“Vậy mọi người cùng đi thôi” Không giống với tâm tình vui vẻ của những kẻ phá đám kia, Kaito đổi mặt nghiêm nghị, chán nản mà nói, trời ạ, hôm nay rốt cuộc là sao, không những phải đối mặt với đám sinh vật mình sợ nhất, mà rốt cuộc cũng không thể riêng tư bên cạnh tiểu trinh thám, lại còn thêm một đống người dư thừa đi theo quấy rầy. Họ không ý thức được là “thất bại thì phải rút lui” à? Cứ như vậy mặt dày?

Một lát đành bí mật kiếm một chỗ thật tách biệt, không để ai biết mà một mình ở cạnh tiểu trinh thám, còn bọn họ đi đâu, chơi gì cũng mặc.

Ngay lúc Kaito vừa chán nản vừa bực mình nhất, thì bàn tay nho nhỏ nào đó đã vươn lên nắm lấy tay anh, mười ngón đan nhau

“Tiểu trinh thám? ?”

“Đi thôi” đây là củng cố lực lượng cho anh, tiếp cho anh dũng khí đối mặt tất cả.

“Được” nắm chặt bàn tay nhỏ bé kia, Kaito đột nhiên cảm thấy rừng rậm u mờ phía trước đã đổi thành một màu xanh tươi mơn mởn, bầu trời cũng tựa hồ trong trẻo thêm nhiều lần….

Advertisements

Tác giả:

KidShin Fanfiction Blog https://midnightchildren.wordpress.com/

7 thoughts on “[Tiểu trinh thám…] Chương 18 [p2 & 3]

  1. Hơ hơ! Sao mà chán thế này! Mấy cái này thật giống sinh hoạt bình thường của đôi uyên ương ‘bình thường’ vậy à😫 Chờ đến cái cảnh Gay cấn thì phải dài dài 😖
    Cơ nhưng fic này cũng hay phết. Soko thua trận… Hố hố. Đọc mà thỏa mãn 😈
    Sinh nhật vui vẻ
    Tháng này sinh nhật nhiều quá. Của ba bạn gái lớp mình liền…. 😎 Giờ lại có thêm Tani 😆

    Số lượt thích

Đọc fic bất comt phi quân tử nha mấy bạn~~ (^^ゞ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s