Posted in Kaito x Shinichi

[KidxShin] Distance Makes [P1]

Distance Makes- P1

Show diễn mới nhất của Kaito buộc anh phải đến Pháp, và dù anh đã bảo Shinichi cùng đi với anh nhưng cậu lại không nỡ bỏ rơi cái đám cảnh sát đang kẹt giữa một đống vụ án không tìm được lời giải ở đây. Lúc nào cũng như thế cả. Mỗi lần mà Kaito muốn đi du lịch ở đâu, hay phải ra nước ngoài biểu diễn, là y như rằng Shinichi sẽ bận, không ở nhà thì sẽ ở chỗ khác. Khi ngài ảo thuật gia ở Nhật Bản thì mọi chuyện cũng không tới nỗi tệ, nhưng một khi đã đi ra nước ngoài, thì càng ngày hai người càng khó sắp xếp thời gian để gọi cho nhau hơn. Bây giờ, vụ án chính đã kết thúc rồi (và khi còn chưa có một vụ khác xảy tới), Shinichi thở phào nhẹ nhõm và chạy về nhà chuẩn bị nghỉ vài ngày. Vào những tuần cuối cùng này, cậu sẽ phải nhớ tên ảo thuật gia kia nhiều lắm. Đúng vậy, Shinichi ngẫm nghĩ, thật là lạ. Cậu đã sống một mình rất lâu rồi, và chưa bao giờ cậu lại cảm thấy ngôi nhà to lớn này trống rỗng và cô đơn như bây giờ cả. Nói một cách logic hơn, cậu đã quá quen với việc phải ở một mình rồi, nhưng bây giờ có lẽ không còn quen nữa…

Kaito đã lên lịch sẽ chạy tới sân bay vào sáng mai. Shinichi đang tự hỏi liệu cậu có nên làm cái gì đó mới lạ cho bữa trưa ở nhà, hay là ra cơm tiệm mà ăn cho khỏe. Nhưng có vẻ cũng không cần đắn đo nhiều lắm đâu.

Cậu thở dài, ngửa đầu lên nhìn trời lúc phải dừng lại chờ đèn đỏ, ánh trăng đã lên cao, tròn vành vạnh và phủ một màu bàng bạc giữa trời đêm đen nhung. Ánh trăng luôn khiến cậu nghĩ tới Kaito. Anh ta chắc sẽ không còn bị kéo vào những vụ trộm nữa, nhưng dù là ở bất kỳ hoàn cảnh nào khác, với bất kỳ một danh xưng nào khác, anh ta vẫn luôn là Ảo thuật gia dưới ánh trăng. Và cũng luôn là dưới ánh trặng, bọn họ mới gặp được nhau vào những đầu tiên đó. Cho dù sau đó họ có thể tìm thấy nhau vào ban ngày, nhưng những khoảnh khách dưới trăng vẫn có ý nghĩa đặc biệt nhất đối với cả hai. Dù bây giờ nhìn thấy nó sẽ khiến cậu đau lòng, dù bây giờ cậu đang cố gắng không nghĩ tới nó nữa.

Còn có ba ngày nữa thôi là năm mới rồi…

“Vậy show diễn thế nào rồi?”

“Quá tuyệt! Toàn bộ nơi biểu diễn đều chật cứng người. Có vẻ tôi đã tạo được ấn tượng rất lớn.”

“Ờ, hay đấy, hi vọng thế.”

“Đương nhiên rồi! Tạo ấn tượng, đó là điều duy nhất tôi thích làm.”

“Tôi nghĩ thể nào cũng sẽ có người cảm thấy ngược lại đấy”

“Ờ, nhưng mấy người đó chẳng biết gì về thưởng thức những trò thú vị cả. Kệ mấy người nhàm chán đó đi.”

“Vậy vẫn còn một show nữa hả?”

Dừng lại một chút. “Ừm, thật ra là hai. Bọn họ đòi tôi phải diễn thêm cái gì đó nho nhỏ vào ngày 30 trước, để cho bọn họ tổ chức lễ mừng Xuân.”

“Ờ…ờ, thế à.”

“Thật xin lỗi, Shin-chan… Tôi sẽ quay về trên chuyến bay đầu tiên luôn, hứa đó.”

“Không sao đâu, đây là cơ hội tốt cho cậu mà.”

“Ừ,” Kaito đồng ý, dù Shinichi nghĩ anh đã không còn hăng hái được như trước đây. “Nghe này Shin-chan, tôi phải đi bây giờ, nhưng mai tôi sẽ gọi cho cậu, okay?”

“Được rồi, bảo trọng”

Cười nhẹ. “Tôi phải nhắc với cậu là, tôi đâu phải cái người chạy đêm chạy ngày đuổi theo mấy tên sát nhân đâu mà phải bảo trọng.”

Khịt mũi. “Biết rồi, biết rồi, tôi sẽ cẩn thận mà.”

Tốt, cậu cũng khỏe chứ, cậu có vẻ mệt lắm đó.”

Không sao đâu, chỉ tại vụ hôm nay dài dòng quá thôi. Một vụ sát nhân kép, kiểu này rất phức tạp… Mà thôi tốt nhất là đừng nghĩ về nó nữa.”

“Đi ngủ chút cho khỏe đi. Yêu cậu nhiều.”

Yêu cậu nhiều, ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

…Đôi khi Shinichi chỉ ước Kaito bớt nổi tiếng hơn một chút, rồi lại cảm thấy kinh khủng cái điều ước của chính mình. Kaito là một ảo thuật gia rất ấn tượng và anh đã cố gắng rất nhiều mới đạt được như vậy. Anh ước mình được nổi tiếng trên toàn thế giới, và Shinichi thật lòng mong rằng anh sẽ đạt được ước mơ một ngày không xa. Với những nỗ lực của anh, Kaito xứng đáng đạt được như thế và thậm chí hơn thế nữa. Anh đã phải chờ đợi rất lâu vì chuyện rắc rối với Tổ chức và viên Pandora trước đây. Tới tận những năm gần đây, anh mới có thể thực sự bước ra ngoài và biểu diễn bằng tất cả sự chuyên nghiệp của mình như anh từng mong muốn. Điều cuối cùng Shinichi muốn làm chỉ là giữ anh lại bên cạnh. Có những lúc cậu không thể không thắc mắc, liệu có ngày nào ảo thuật gia như anh sẽ đi mà không bao giờ quay lại với cậu không? Tới cuối cùng, chắc sẽ chỉ còn mỗi căn nhà lặng ngắt này ở cùng cậu.

Nhưng dù sao đi nữa, cậu sẽ chờ. Mỗi người bọn họ có con đường riêng để đi. Nên họ cũng có những điều thấu hiểu cho nhau. Cậu không nghĩ mình là một người ủy mị, nhưng cậu đã quyết định nếu có một ngày cần phải như thế, thì cậu sẽ như thế.

X

Kaito gõ gõ ngón tay lên cái bàn trong khách sạn khi anh nhìn chằm chặp vào cái sơ đồ và tính toán về buổi diễn cuối cùng của anh ở Pháp. Lời yêu cầu cho Show lần này tới rất cận giờ nên anh vẫn chưa chuẩn bị vật chất gì cho buổi diễn này cả, nhưng anh vẫn tự tin là bản thân có thể biểu diễn một cách xuất sắc dù cho có trong hoàn cảnh nào đi nữa. Càng thêm thử thách thì càng thêm thú vị thôi. Tuy nhiên, hôm nay anh có vẻ không được tập trung cho lắm. Anh thậm chí đã lấy cánh lượn ra chỉ để bay một vòng ngắn giải khuây, nhưng mà thường là, càng giải khuây thì lại càng mất tập trung. Anh bây giờ đang nhìn chăm chăm vào đồng hồ, thầm ước một điều kỳ diệu rằng chúng sẽ tự điều chỉnh đến một điểm nào đó thích hợp mà anh có thể gọi về Tokyo.

Kaito bắt đầu mất tập trung từ sau cuộc nói chuyện với Shin-chan, và cuộc “nửa nói chuyện nửa chửi rủa” sau đó không lâu của Aoko.

“Hình như tớ nghe nói cậu không trở về ăn tiệc mừng năm mới ? Bọn tớ đã phải lên lịch dời lại buổi tiệc vốn đã định tổ chức vào Giáng Sinh rồi giờ lại dời tới năm mới chỉ để cậu có thể tới dự thôi đó! Sau đó tớ gọi cho Kudo-kun và cậu ấy nói cậu vẫn không tới được đâu nghĩa là sao!”

“Wow Aoko, tớ đã từng khen là phổi cậu khỏe ghê chưa nhỉ?”

“…Đừng có đánh trống lảng!”

“Được rồi, đừng xuyên màng nhĩ tớ nữa. Nếu cậu muốn nói tiếp mà có người nghe thì phải góp phần giữ nó với chứ”

“Hừ, được rồi, tớ gọi tới để nói với cậu sau một hồi bàn cãi thì bọn tớ lại dời thêm một lần nữa rồi đấy, nhưng mà sẽ không có lần thứ ba đâu nhá, cho nên cậu tốt nhất là quay về đi nghe chưa! Ờ, và nhớ là cậu nợ tớ vì đã tất bật sắp xếp giúp cậu đó nghe chưa.”

…Vào lúc Aoko nổi giận mắng anh, anh cảm giác như đã được trở về nhà. Dù sao, anh nghĩ Aoko chắc chắn không phải chỉ vì vài trò ảo thuật của anh mà nhất quyết dời lại buổi tiệc này.

Advertisements

Tác giả:

KidShin Fanfiction Blog https://midnightchildren.wordpress.com/

2 thoughts on “[KidxShin] Distance Makes [P1]

Đọc fic bất comt phi quân tử nha mấy bạn~~ (^^ゞ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s