Posted in Kaito x Shinichi

[KidxShin] Distance Makes [P2]

Distance Makes- P2

Không phải là anh không muốn về nhà thường xuyên. Anh thích du lịch nước ngoài và biểu diễn ở nhiều nơi, nhưng anh rất nhớ mẹ và bạn bè ở quê nhà. Và Shinichi nữa. Anh nhớ đôi mắt xanh sáng trong đó và cả những lúc cậu dễ đỏ mặt thật đáng yêu. Anh nhớ những lúc có thể trò chuyện với Shinichi bất cứ khi nào mà anh thích. Và còn nhớ rất nhiều điều khác nữa.

Anh bắt đầu nhấp ly cà phê đen đặc.

Nhưng anh có thể sắp xếp ổn thỏa với tất cả những điều đó. Dàn xếp mọi chuyện chính là một trong những điểm nổi bật nhất của anh. Và nếu có xảy ra chuyện gì trục trặc, anh sẽ chuẩn bị kỹ cho điều đó trước khi tiến hành bước đầu tiên trong kế hoạch. Nhưng điều đang làm anh phiền và khiến anh khó tập trung bây giờ là giọng của Shinichi lúc nói trong điện thoại. Cậu ấy có vẻ không ngủ được.

Anh biết chàng thám tử của anh sẽ biết tự chăm sóc bản thân, nhưng anh cũng biết Shinichi rất thích lao đầu vào rắc rối cứ như thể không có ngày mai, và không bao giờ biết tự dứt mình ra khỏi chúng cả. Anh cảm thấy sợ mỗi khi nghĩ tới sẽ có chuyện không hay xảy đến với Shinichi trong khi anh không thể có mặt để giúp gì cho cậu ấy. Nếu có thể, anh sẽ không bao giờ để Shinichi rời khỏi tầm mắt của anh một phút nào, nhưng anh biết Shinichi không thích như vậy. Bọn họ tốt nhất vẫn là nên ngồi ở phương xa nhớ về nhau hơn là xen vào con đường đối phương đang đi.

Nhưng dù sao đi nữa, mọi thứ đều có giới hạn của nó. Anh đã rời đi một thời gian khá dài, anh đã hoãn các buổi họp mặt, hẹn hò đến ba lần, và dù Shinichi chưa từng bắt bẻ về những việc đó, Kaito vẫn có thể nghe thấy sự thất vọng trong giọng nói cậu mặc dù cậu đang cố gắng che giấu. Ừ thì chàng ảo thuật gia cũng đâu có vui sướng gì, nhưng tại sao luôn xuất hiện lý do chính đáng để anh hoãn những buổi đó lại vậy.

Anh nhăn mặt, lấy tay vò mái tóc mình đến rối tung, làm nó xù ra như một cái tổ chim.

Anh cảm giác cứ như mình đang tự viện lý do vậy.

Công việc là một chuyện, nhưng cũng có rất nhiều thứ khác trong cuộc đời thật sự quan trọng hơn công việc nhiều mà. Và anh không muốn làm một trong những người trót đánh mất những điều quan trọng đó.

X

Ở bên kia, Shinichi ngồi ngẫm nghĩ, cái cảm giác bị đồng nghiệp làm cho phải thôi việc sớm hơn thời hạn có thật kỳ lạ sao đâu. Không phải là họ giữa chừng bỏ việc về nhà hết, họ vẫn đang làm đúng luật đó thôi. Họ không được nghỉ ngơi như những người khác vì tội phạm không biết nghỉ lễ. Mà cũng không phải cậu vội vàng đòi về nghỉ, nhưng Megure-keibu và mọi người cứ khăng khăng rằng cậu nên về ăn mừng năm mới đi, đây không phải việc của cậu, cho nên bây giờ, cậu đang đi bộ về nhà sớm hơn giờ làm chiều để sẵn sàng cho một ngày cuối cùng của năm.

Cậu mở khóa và bước vào nhà, vẩn vơ tự hỏi có gì còn trong tủ lạnh không để mà lôi ra ăn tối. Cậu vừa cởi đôi giày và áo khoác xuống xong thì có ai đó đẩy lưng cậu áp vào tường hành lang. Shinichi không khỏi hét lên kinh ngạc và liều mạng phản kháng nhưng đôi tay mạnh mẽ kia đã bắt được cổ tay cậu trước khi cậu kích động đánh người. Đến khi định thần lại, cậu bắt gặp hình bóng của chính mình phản chiếu trong đôi mắt tinh nghịch màu chàm của người kia

“Kaito!” Cậu há hốc vì sốc, cái tên chỉ bật ra nửa chừng rồi nghẹn lại khi chàng ảo thuật gia lấy miệng mình chặn lời của cậu. Anh không tốn nhiều thời gian để tiến sâu vào bên trong, ấn chàng thám tử càng áp chặt vào tường.

“Cậu làm gì ở đây vậy?” Shinichi hỏi khi họ đã buông nhau ra để hít thở, hơi thở nặng ề và mặt thì đỏ ửng cả lên.

“Tôi nhớ cậu,” Kaito trả lời, di chuyển xuống cổ của Shinichi, “Nên tôi chọn chuyến bay sớm hơn để về.”

Shinichi cau mày, đẩy vai chàng ảo thuật gia một cái “Nhưng còn buổi diễn của anh thì sao?”

Kaito dang ra một chút, đôi mắt màu chàm đối diện đôi mắt cậu, nghiêm túc dù đôi môi đang nhẹ cười “Thấy tôi cậu không vui sao?”

Đôi mắt xanh biếc dịu đi “Tôi…đương nhiên là vui. Nhưng hôm trước cậu vừa bảo vẫn còn thêm một show nữa mà.”

“Ừ, nhưng tôi đổi ý rồi. Tôi nói với họ tôi sẽ diễn vào năm sau nếu họ vẫn muốn tôi diễn, nhưng hôm nay thì tôi nhất định phải về nhà vì tôi đã bỏ lại một người rất quan trọng ở đây, tôi đã bỏ lỡ tiệc Giáng Sinh của mình, và không muốn lại bỏ lỡ ngày đầu năm này nữa”

“Nhưng Kai… Như vậy không tốt cho danh tiếng của cậu, cậu không nên hủy biểu diễn đột ngột như vậy, mà đặc biệt là ở những buổi lễ tổ chức lớn.”

Kaito cười khẩy. “Cậu thực sự nghĩ tôi cần đến vậy à? Nếu họ muốn tôi lúc nào cũng răm rắp theo họ, thì họ thất bại rồi. Với lại, thật ra tôi có rất nhiều fan ở đó rồi, họ không thể trừ tôi ra được đâu.” Anh cười, cuối xuống cụng trán Shinichi. “Nhưng nếu cậu lo lắng đến vậy, thì năm sau đi cùng tôi đi, nhé? Mọi người trong nhóm tôi đều có thể ở đó cùng với người họ yêu, chẳng gì vui khi chỉ mình tôi ở đây lòng vòng lo lắng cậu sống thế nào ở nửa bán cầu kia”

Shinichi nuốt nước bọt, từ ngữ suy nghĩ nãy giờ không thể thốt ra như có một bông hồng nghẹn ngay cổ họng. Cậu chỉ còn có thể vừa gật đầu vừa cố tìm từ vựng. Một hồi lâu, những gì cậu muốn nói là “Cảm ơn” anh, nhưng chưa kịp gì thì lại phải giật mình kêu lên một tiếng khi cảm giác được cơ thể mình đang được ẵm bổng lên“Kaito, tôi vẫn còn phải làm bữa tối đó.”

“Để sau đi, hơn nữa,” nụ cười của chàng ảo thuật gia bắt đầu chuyển đểu. “Tôi đã có được những gì tôi muốn ở đây rồi.”

Haha thẹn rồi đáng yêu quá.

“Vậy thì đi mua cơm tối cho tôi đi,” Shinichi càu nhàu, nhưng miệng lại cong lên thành một nụ cười. Cậu thực sự rất nhớ Kaito. Ngôi nhà sẽ chẳng còn như xưa nếu không có anh ấy. “À, và đừng mua ở cái tiệm món Ý dưới đường nhé, tuần trước tôi ăn ở đó mỗi ngày và muốn bệnh luôn rồi. Và cũng đừng mua bất cứ loại sandwich nào cả nhé, tôi cũng ăn ngán quá rồi.”

Như hiểu ra được gì đó, Kaito cười phá lên. “Wow Shin-chan, vậy nghĩa là cậu không thèm nấu đồ ăn khi không có tôi ở nhà à? Aw, Tôi có giá quá.”

“Đừng có tự kỷ quá đi. Là tại tôi không có thời gian thôi”

“Tôi không tin~.”

Hết.


Mọi người năm mới vui vẻ, tết này nhớ về thăm người thân nhé.

 

Advertisements

Tác giả:

KidShin Fanfiction Blog https://midnightchildren.wordpress.com/

4 thoughts on “[KidxShin] Distance Makes [P2]

Đọc fic bất comt phi quân tử nha mấy bạn~~ (^^ゞ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s